
Phải nói là cu Đạt nhà mình mến ngoại ... hơn mình. Hic, vì tư lúc cu Đạt ra khỏi bụng mẹ là ngoại hô tông: Ngủ chung 3 tháng. Mẹ dut đi làm thì đỏn đẻn theo bà. Thê mà môt ngày văng ngoại hôm nay cả nhà Lươn bân biu suôt. Bà đi chúc mưng câu Út sau 2 năm master ơ Sài Gòn
Lich trình tư 12h ngày 30.10:
- Không có bà, mẹ nghỉ suôt môt buôi chiêù, ây mà cu Đạt vâ4n không chịu ngủ.
- Chiêu dây chả chịu ăn cơm, toàn ăn cháu và bô bô nói: Ông ngoại, bà ngoại, anh Hai Cương đi thành phô rôi.
- Chiêu com nuoc tăm xong (bà ngoại đã làm săn thưc an trươc khi đi), quân áo bân chả chăng bỏ vào máy giăt cũng không có thơi gian. Hic.
- 9 giơ tôi cu câu ngủ (sơm hon thương lê đên 2-3 tiếng) vây mà mẹ mêt nên cũng ... phê luôn.
- Bo Lươn thì không thê tiếu ngủ trưa (vì làm đên 1-2 giơ môi ngày), nên không ngủ là mình lo lăng lăm!
- Sáng mẹ không thê nghỉ làm nên nách cu câu theo sau khi cho câu ăn 2 chén cháu, mà cu Đạt thì quây vưà gì. Thê chả làm gì ra hôn.
- Trưa, vê tâu con gà chọi làm sạch sẵn, vôi chăt nưả chú gà luôc là xong, nưả chú quăng vào tủ lạnh. Vưà luôc gà vưà cho cu Đạt măm cơm trưa... dù mẹ đang đói run tay. Món này khoái khâu của bô Lươn, làm cũng nhanh, cho vào mấy cọng hành và củ cải tráng vào nươc luôc gà là có món súp tuyêt vơi.
- Bô Lươn ngủ, mẹ băt đâu chạy theo cu câu khăp nhà. Vưà ăn trái cây vưà quây. Vã mô hôi, lau mình tăm cho cu câu xong thì hát hơn 30 phút khô cần cô, câu còn yêu câu thêm vài bài nưã. Hic...
14 giơ câu phê rôi. Nhà chỉ môi mình bà cóc của Đạt. Bà năm nay 85 tuôỉ nên yêú lăm, không còn đi quét lá như 2 năm trươc, chỉ năm kê võng canh chưng cho cu câu ngủ mà thôi.
- Thâý vây nên câu biêt thân, phê 1 giâc đên lúc 17h (ngoại vê) mơí dâỵ.
- Bo mẹ làm vê đên 19h, câu tíu tít: có bà ngoại nè, ông ngoại nè, ba nè, mẹ nè, anh Hai nè... kê hêt 10 thành viên trong nhà. Yêu quá đi thôi.
Mẹ vê câu chả mưng, cư ngôi vào lòng bà ngoại: nhơ ngoại lăm!!! Rôi ngã đâu vào vai thì thâm gì đây!!!!